
21:27 - 11/02/2026
F&B Việt Nam phát triển thế nào trên mặt bằng mới 2026?
Ngành F&B Việt Nam đang bước vào một giai đoạn chuyển dịch về cấu trúc trong năm 2026 F&B không còn là cuộc chơi trải nghiệm, mà là cuộc chơi của mô hình, hệ thống và năng lực quản trị bền vững.
Quán chuyên món Việt và trào lưu ẩm thực giao thoa
Ẩm thực Việt tiếp tục giữ vai trò trung tâm nhờ tần suất sử dụng cao và sự quen thuộc trong đời sống hàng ngày. Tuy nhiên, cách tổ chức mô hình Việt đã thay đổi đáng kể. Thay vì các quán Việt “cái gì cũng có”, thị trường ghi nhận sự phát triển mạnh của các quán Việt chuyên về như phở, bún, cơm hay phong cách vùng miền.
Tinh gọn giúp ẩm thực Việt phát huy tối đa lợi thế của mình. Menu ngắn giúp kiểm soát định mức tốt hơn, giảm thất thoát và dễ đào tạo nhân sự. Nguyên liệu quen thuộc giúp chuỗi cung ứng ổn định hơn trong bối cảnh yêu cầu hóa đơn chứng từ ngày càng chặt chẽ. Chính vì vậy, các mô hình Việt tinh gọn đặc biệt phù hợp với phân khúc nhà hàng trung cấp, vừa đủ quy mô để tuân thủ pháp lý, vừa đủ doanh thu để tổ chức vận hành bài bản.
Một xu hướng rất đáng chú ý là sự sáng tạo và giao thoa giữa ẩm thực Việt với các nền ẩm thực Á khác (fusion). Món Việt ứng dụng kỹ thuật Nhật trong trình bày, tinh thần nướng Thái, âm hưởng Trung Hoa trong các món mì và nước dùng, hay phong cách phục vụ Âu hóa nhẹ nhàng.
Sự giao thoa này giúp món ăn vừa giữ bản sắc, vừa tạo cảm giác mới, từ đó mở rộng tệp khách và nâng giá trị hóa đơn. Đây là con đường giúp nhiều mô hình tăng biên lợi nhuận mà không cần chạy theo cuộc đua giảm giá.
Song song với trục Việt, các nền ẩm thực châu Á khác tiếp tục phát triển theo hướng chuyên sâu. Nhật Bản tách rõ thành quán mì Nhật, quán nhậu kiểu Nhật, quán nướng Nhật bình dân, quán ramen hoặc udon. Thái Lan phát triển mạnh các mô hình nướng kiểu Thái, quán nhậu kiểu Thái, tráng miệng kiểu Thái, bún và hủ tiếu Thái. Ẩm thực Hoa tiếp tục phổ biến với mì Hoa và dimsum nhờ khả năng phục vụ nhanh và công suất cao.
Trên toàn thị trường, nhà hàng trung cấp vẫn là phân khúc giữ vai trò xương sống, vì hội tụ đủ điều kiện để phát triển bền vững trong bối cảnh mới.
Đồ uống quyết định nhịp tiêu dùng hằng ngày
Phân khúc cà phê và trà giá rẻ phát triển mạnh nhờ nhu cầu sử dụng thường xuyên. Tuy nhiên, đây là phân khúc có biên lợi nhuận mỏng, sống nhờ công suất và vòng quay khách. Mô hình thành công cần vị trí thuận tiện, menu đơn giản, phục vụ nhanh và tỷ lệ quay lại cao.
Ở phân khúc này, chỉ cần một sai lệch nhỏ trong vận hành về giá vốn hoặc nhân sự là lợi nhuận bị bào mòn ngay. Do đó, giá rẻ không đồng nghĩa với dễ làm, mà đòi hỏi kỷ luật vận hành rất cao.
Ở cực còn lại là phân khúc trải nghiệm. Khách không chỉ mua đồ uống, mà mua cảm giác, không gian, câu chuyện thương hiệu và sự đồng điệu với lối sống cá nhân.
Ở phân khúc này, giá bán cao hơn nhưng chi phí cũng cao hơn, đặc biệt là chi phí mặt bằng, thiết kế và nhân sự. Lợi thế cạnh tranh không nằm ở món uống đơn lẻ, mà nằm ở tính nhất quán của trải nghiệm. Mô hình chỉ bền khi vận hành đủ chuẩn để duy trì trải nghiệm đó mỗi ngày.
Điểm chung của cả hai phân khúc là: đồ uống đang trở thành mảng giữ dòng tiền ngắn hạn, giúp nhiều mô hình F&B cân bằng dòng tiền khi mảng ăn uống có chu kỳ dài hơn.

Chuẩn bị bữa ăn trong một bếp ảo ở TP.HCM thời điểm Covid-19. Thị trường F&B năm 2026 đòi hỏi nhiều thay đổi về mô hình, hệ thống và năng lực quản trị. Ảnh: NNM.
Tài chính và pháp lý – hai yếu tố thay đổi cuộc chơi
Giá hàng hóa, tiền lương, chi phí tuân thủ thuế và bảo hiểm xã hội… sẽ tăng và trở thành chi phí nền bắt buộc trong năm 2026.
Với các doanh nghiệp có doanh thu dưới 3 tỷ đồng, bài toán cốt lõi là tổ chức lại cấu trúc menu và giá bán. Không thể tăng giá đồng loạt, mà phải “chia vai” rõ ràng các món chức năng “kiếm tiền”: món giữ tần suất (kéo khách), món tạo lợi nhuận (chủ lực) và món bán kèm (upsell). Khi làm đúng, mô hình vẫn duy trì được công suất dù biên lợi nhuận mỏng hơn trước.
Với nhóm doanh thu trên 3 tỷ đồng, dù tiếp tục ở hộ kinh doanh hay chuyển sang doanh nghiệp, bài toán kinh doanh đã thay đổi hoàn toàn so với thời thuế khoán. Hạch toán chi phí, quản trị chứng từ và kiểm soát dòng tiền trở thành năng lực nền. Khi quy mô lớn, những sai lệch nhỏ trong giá vốn, tồn kho hoặc năng suất lao động có thể phóng đại thành khoản lớn, tác động trực tiếp đến lợi nhuận.
Trong bối cảnh mới, chỉ số quan trọng nhất không còn là doanh thu, mà là dòng tiền và vòng quay tiền. Mô hình nào thu tiền nhanh, tồn kho gọn, kiểm soát thất thoát theo ngày sẽ có lợi thế rõ rệt và khả năng thu hồi vốn tốt hơn.
Ma trận giữ chân khách hàng
Marketing trong bức tranh 2026 vận hành theo hai xu hướng lớn. Đầu tiên là giá rẻ tiếp tục phát triển thông qua nhượng quyền. Tuy nhiên, giá rẻ chỉ bền khi hệ thống đủ mạnh để kiểm soát chi phí, chất lượng và trải nghiệm tối thiểu. Kế đến là đề cao trải nghiệm và phong cách sống. Khách hàng chi trả cho cảm xúc, không gian, câu chuyện thương hiệu và sự chỉn chu trong từng điểm chạm. Tuy nhiên, trải nghiệm chỉ thực sự tạo lợi thế khi vận hành đủ mạnh để duy trì sự ổn định.
Các ứng dụng (food app) tiếp tục đóng vai trò quan trọng nhưng mang tính hai mặt. Đây là kênh tạo doanh thu và độ phủ, nhưng cũng là kênh bào mòn biên lợi nhuận nếu không kiểm soát. Chiến lược phù hợp là sử dụng food app để lấp công suất và thu hút khách mới, đồng thời kéo khách về kênh trực tiếp.
Trọng tâm marketing của giai đoạn này là giữ chân khách hàng. Khi chi phí thu hút khách mới ngày càng cao, việc tăng tỷ lệ quay lại và giá trị vòng đời khách hàng trở thành chiến lược bền vững nhất.
Vận hành quyết định khả năng sinh lời
Vận hành không thể chỉ “cải thiện”, mà phải “thiết kế lại” để kiểm soát các biến số chính. Trong F&B, lợi nhuận không mất vì một sai lầm lớn, mà mất vì nhiều sai lệch nhỏ lặp lại mỗi ngày.
Kiểm soát giá vốn theo định mức: Không chỉ để tiết kiệm, mà để “khóa” chất lượng và biên lợi nhuận ngay từ khâu thiết kế menu.
Kiểm soát tồn kho từng ngày: Quản trị chặt chẽ quy trình nhập, lưu kho, sơ chế, chế biến, bán hàng và kiểm soát hủy hao. Khi chi phí đầu vào tăng, tồn kho chính lượng tiền mặt đang bị “đóng băng” cần được kiểm soát gắt gao.
Kiểm soát năng suất lao động theo ca: Định biên nhân sự theo công suất và lưu lượng khách để giảm thời gian chết. Mục tiêu là để chi phí nhân sự biến thiên cùng chiều với doanh thu, thay vì là chi phí cố định.
Chuẩn hóa trải nghiệm tối thiểu: Đảm bảo sự ổn định về tốc độ phục vụ, vệ sinh, thái độ, cách xử lý khiếu nại của các ca kíp làm việc. Khi trải nghiệm ổn định, khách hàng sẽ chấp nhận mặt bằng giá mới một cách tự nhiên.
Chuyển đổi số (POS, kho, CRM, kế toán) là bắt buộc, nhưng dữ liệu phải được dùng để ra quyết định kinh doanh, chứ không chỉ để “có số”.
Chiến lược giữ người trong dài hạn
Nhân lực vẫn là bài toán khó vì đặc thù ngành chiếm dụng thời gian, làm ca, làm ngày lễ và áp lực phục vụ cao. Tuy nhiên, giải pháp không nằm ở việc tuyển cho đủ, mà nằm ở việc thiết kế lại mô hình lao động.
Giải pháp nằm ở việc thiết kế lại mô hình lao động: định biên nhân sự theo công suất thực tế; chuyển sang nhân sự đa kỹ năng để giảm điểm nghẽn; và chuẩn hóa quy trình để giảm phụ thuộc vào cá nhân.
Cuối cùng, giữ người trong ngành này cần chiến lược dài hạn. Lương quan trọng, nhưng sự công bằng trong phân ca, ghi nhận minh bạch, môi trường tôn trọng và cơ hội phát triển mới là yếu tố tạo gắn bó. Trong bối cảnh lao động trẻ có nhiều lựa chọn, nơi làm việc có văn hóa tốt sẽ là lợi thế cạnh tranh thật.
Năm của thanh lọc và thử thách
Tính đến hết tháng 6/2025, Việt Nam còn khoảng 299.900 cửa hàng F&B, giảm 7,1% so với cuối năm 2024. Tỷ lệ đóng cửa ở hai thị trường đầu tàu Hà Nội và TP.HCM đều vượt 11%, theo báo cáo của iPOS.vn đầu tháng 10/2025. Nửa đầu năm thường là giai đoạn “thanh lọc tự nhiên” của thị trường. iPOS nói chu kỳ mở mới và tái cơ cấu mạnh hơn ở nửa cuối năm.
Năm 2025 là giai đoạn “thanh lọc” khắc nghiệt của ngành F&B Việt Nam với tỷ lệ trả mặt bằng cao kỷ lục, tập trung chủ yếu ở nhóm hộ kinh doanh nhỏ lẻ. Nhưng không có nghĩa là nhu cầu suy giảm, mà đây là hệ quả việc đào thải mô hình cũ trong bối cảnh mới.
Sức mua thị trường vẫn còn, nhưng khách trở nên “tỉnh táo” và chọn lọc hơn. Họ cân nhắc kỹ giữa giá bán và giá trị trải nghiệm, khiến các mô hình chỉ dựa vào thói quen cũ hay khuyến mãi dần mất chỗ đứng. Đồng thời, chi phí đầu vào – như mặt bằng, nguyên liệu, nhân sự và marketing – đã nhanh chóng đào thải những doanh nghiệp vận hành lỏng lẻo, phụ thuộc quá nhiều vào ứng dụng giao đồ ăn.
Đặc biệt, “cú sốc” tâm lý trước các thay đổi pháp lý về thuế tự kê khai, hóa đơn điện tử và bảo hiểm xã hội là nguyên nhân lớn khiến nhiều chủ quán rời cuộc chơi. Họ đóng cửa vì e ngại rủi ro pháp lý và chưa đủ năng lực thích nghi với luật chơi minh bạch mới. Tựu trung, 2025 là năm thị trường sàng lọc năng lực quản trị, chỉ giữ lại những mô hình bài bản để sẵn sàng cho chu kỳ phát triển kế tiếp.
Đỗ Duy Thanh* (theo TGHN)
Ngày đăng: 11/2/2026
————
(*) Giám đốc Công ty Tư vấn FnB Director, nhà sáng lập Horeca Business School.
Có thể bạn quan tâm
Hai đầu nỗi nhớ bánh tráng dừa
Thị trường bán lẻ 2023: từ gáo nước lạnh đến gáo nước ấm
Khởi nghiệp trong nông nghiệp là xu hướng của 2023
Lòng khoan dung vẫn vẹn nguyên giá trị
Năm rồng, khởi nghiệp với địa long
Tags:F&B Việt Nam
























































Ý kiến của bạn về bài viết
Không có chức năng bình luận cho bài viết này